Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ tháng hai, 2015

Vì sao phải quan tâm đến thiền

Hình ảnh
Thiền không dễ. Nó đòi hỏi thời giờ và công sức. Nó cũng đòi hỏi một sự chịu đựng bền bỉ và kỷ luật. Tóm lại, thiền tập đòi hỏi ở ta những phẩm chất mà thông thường ta vẫn cho là không có gì thú vị và nếu có thể thì luôn muốn tránh né. Ta có thể nói rằng thiền tập đòi hỏi ở ta một dũng lực. Ngồi thoải mái trên chiếc ghế bành để xem ti vi có phải là dễ dàng và thú vị hơn không? Thế thì tại sao ta lại cần phải ngồi thiền? Tại sao ta lại phải bỏ phí bao nhiêu là thời giờ và công sức của mình, trong khi ta có thể ngồi đó hưởng thụ được bao nhiêu là những sự vui thú khác? Tại sao thế? 

Giản dị lắm! Vì chúng ta là con người. Và vì sự thật rằng chúng ta là con người, nên ta đã tự nhiên thừa hưởng cái tính chất bất toại nguyện của cuộc sống, và nó sẽ không bao giờ tự mất đi. Bạn có thể đè nén cảm giác bất mãn ấy trong giây lát, bạn có thể chối bỏ nó trong một vài giờ, nhưng rồi chắc chắn nó sẽ trở lại, và thường khi là vào những lúc bất ngờ nhất. Sẽ có một giây phút nào đó, đột nhiên bạn giật …

Lời giới thiệu

Hình ảnh
Mục đích của quyển sách này là trình bày phương pháp thực hành thiền quán vipassana. Tôi lặp lại, phương pháp thực hành. Đây là một kim chỉ nam thiền tập, là những lời hướng dẫn chi tiết, từng bước từng bước một cho phương pháp thiền quán (insight meditation).

Tôi thấy chúng ta đã có khá nhiều những quyển sách bàn về các khía cạnh triết lý và lý thuyết của thiền tập Phật giáo. Có nhiều quyển rất hay. Nhưng đây là một quyển sách viết về thực hành. Tôi viết quyển sách này cho những người muốn thực tập thiền quán, và nhất là cho những ai muốn bắt đầu ngay bây giờ. Ý định của tôi là muốn trao cho bạn những dữ kiện căn bản cần thiết, để giúp bạn có thể khởi đầu cho suôn sẻ. Tôi nghĩ, chỉ những ai thật sự thực hành theo những lời chỉ dẫn ở đây mới có thể nói là tôi đã thành công hay thất bại. Và chỉ có những ai thực hành đều đặn và tinh tiến mới có thể phê bình những nỗ lực của chúng tôi. 

NHỮNG VIÊN BI CỦA CUỘC SỐNG

Một hôm, tôi làm một phép tính đơn giản như sau: Một người trung bình sống khoảng 75 năm. Tiếp theo, tôi lấy 75 nhân với 52 được 3.900, đây chính là số ngày thứ bảy mà cuộc sống ban tặng cho mỗi chúng ta trong suốt cuộc đời (52 là số tuần trong một năm). Và tôi tiếc rằng tại sao đến năm 55 tuổi tôi mới hiểu được giá trị của những con số trên. Tính đến lúc này, tôi đã sử dụng hết 2.800 ngày thứ bảy của mình. Và nếu tôi may mắn sống đến 75 tuổi thì tôi cũng chỉ còn 1.100 n gày thứ bảy mà thôi. 1.100 ngày thứ bảy để cùng được chia sẻ với gia đình và để tận hưởng cuộc sống này. Nghĩ đến đây, tôi vội đến ngay cửa hàng lưu niệm, mua tất cả những viên bi mà cửa hàng có. Tôi phải lùng sục khắp ba cửa hàng mới có đủ 1.100 viên bi. Tôi đặt tất cả những viên bi ấy vào một lọ thủy tinh. Kể từ ngày hôm đó, cứ đến mỗi ngày thứ bảy, tôi lại ném đi một viên bi, để tự nhắc nhở mình rằng tôi chỉ còn bấy nhiêu thời gian thôi. Mỗi khi nhìn những viên bi cứ vơi dần trong lọ, tôi lại càng tập trung vào nh…